Bài của giáo viên về đề: Phải chăng sống là tỏa sáng

0
121

“Phải chăng sống là tỏa sáng”
“Bạn có muốn tỏa sáng không?”Bao nhiêu người trong số chúng ta dám tự tin khẳng định rằng “CÓ!” ? Cuộc sống bộn bề, càng trưởng thành, phần nhiều chúng ta càng mong một đời an ổn: ngày  làm 8 tiếng, có của ăn của để, gia đình ấm êm, không ốm đau bệnh tật. Nhưng sâu thẳm trong thâm tâm mỗi con người, từ thuở ấu thơ, có lẽ luôn tồn tại một giấc mơ được ‘tỏa sáng”- giấc mơ mình làm được những điều vĩ đại, được cả thế giới biết đến và công nhận. Ta đang lớn – đã qua cái tuổi con nít mộng mơ nhưng đương căng đầy nhiệt huyết và hi vọng về những lí tưởng. Ta băn khoăn trong những bước đi đầu tiên trên con đường tương lai của chính mình. Phải chăng, sống là tỏa sáng?
Ánh hào quang trong suy nghĩ của trẻ thơ là những giấc mơ hồn nhiên và trong trẻo. Bước ra cuộc đời rộng lớn ngoài kia, ta hiểu “tỏa sáng” thực sự là khi ta bộc lộ được năng lực vượt trội của bản thân trong một lĩnh vực nào đó bằng những thành công vang dội, những cống hiến, đóng góp được cả xã hội công nhận, trân trọng. Và ánh hào quang tỏa ra xa mãi, lay động lòng người. Như hàng trăm năm sau người ta còn nhắc tới cái tên Leonacdo Davinci như một huyền thoại trong ngành mĩ thuật, nhắc tới Issac Newton không chỉ với giai thoại quả táo rơi, định luật vạn vật hấp dẫn mà còn với nhị thức tổng quát trở thành một nền tảng quan trọng của toán học hiện đại. Như trên bầu trời đêm có những vì sao lấp lánh không giống nhau, không nhất thiết cứ phải như Bethoven, Moza, Albert Einstein,… mới thực sự là tỏa sáng. Mỗi thời, mỗi nơi đều có những vì sao của riêng mình. Như Việt Nam không có Piacso nhưng có một Bùi Xuân Phái với những bức tranh phố cổ Hà Nội làm say lòng người, có giáo sư Ngô Bảo Châu với công trình toán học của mình đã được cả thế giới công nhận bằng giải Fields danh giá. Hướng tầm mắt của mình nhìn ra cuộc sống xung quanh, ta cũng thấy có những người tài năng đang tỏa sáng – trong một cuộc thi, một công ti, một ngôi trường, một lớp học…
Tỏa sáng – đó là một cách để khẳng định ý nghĩa tồn tại của bản thân mình trước cuộc đời. Nó đòi hỏi con người phải bộc lộ, giải phóng toàn bộ nguồn năng lượng tiềm ẩn bên trong, để con người biết mình, hiểu mình và nhiều khi là ngỡ ngàng trước những khả năng mà bản thân chưa từng ngờ tới. Đạt được thành công, được công nhận và trân trọng, đó cũng là một niềm hạnh phúc, là sự đáp đền đối với những nỗ lực không ngừng nghỉ của con người. Nó sẽ tiếp thêm sức mạnh, thêm sự tự tin để con người bước tiếp trong cuộc hành trình của bản thân mình. Vạn vật thường hướng về ánh sáng. Khi một người tỏa sáng, thì anh ta không chỉ có khả năng cuốn hút những người xung quanh mà còn cuốn hút thêm nhiều cơ hội. Những cánh cửa tương lai thường rộng mở với những người xuất chúng. Như bất kì quốc gia nào đều có những chính sách đặc biệt thu hút nhân tài. Bởi lẽ, những con người xuất chúng có khả năng đóng góp tạo nên những bước phát triển vượt bậc cho toàn xã hội.
Ánh hào quang rực rỡ tỏa ra từ một ngọn lửa hừng hực cháy bên trong mỗi con người. Ngọn lửa không tự nhiên mà bùng lên. Phải dám và chấp nhận trả giá. Lưỡi lửa nuốt lấy không chỉ là toàn bộ nội lực lên trong, những đam mê nhiệt huyết mà còn đòi hỏi con người phải không ngừng làm việc và nỗ lực vươn lên. Phải bảo vệ được ngọn lửa ấy qua tất thảy mưa bão sóng gió của cuộc đời. Những vấp ngã thất bại, những vết thương đau đớn… Hào quang càng rạng rỡ thì cái giá  phải trả cho nó càng nhiều. Như Galilei đánh đổi cả sinh mệnh của mình để bảo vệ chân lí: dù sao trái đất vẫn quay. Tất nhiên, ta chỉ có thể cảm nhận một cách tương đối chứ không thể nhìn vào ánh hào quang mà khẳng định ai đã trả giá nhiều hơn ai. Mọi so sánh đều khập khiễng. Mỗi người mang hào quang sẽ đi những con đường khác nhau, tiến tới những đích đến khác nhau phụ thuộc vào khả năng của họ. Có những hi sinh lặng thầm và đau đớn mà không phải ai cũng biết.
Ánh hào quang giống như một bộ giáp vàng, lung linh quý giá nhưng để mang được nó chưa bao giờ là chuyện đơn giản. Hào quang của một người là danh tiếng lan truyền, được cộng đồng trân trọng công nhận. Nó là món quà xã hội trao cho anh, và cũng chứa đựng sức nặng của tất thảy những con người đang ngước nhìn anh vào thời khắc đó. Là kì vọng. Là tự hào. Là chờ đợi. Mọi việc anh làm không còn là của riêng anh. Dường như anh không được quyền sai sót. Áp lực đè nặng. Trong khi đó anh cũng chỉ là một con người như tất cả những người khác, cũng có khuyết điểm của riêng mình. Dễ thấy nhất, ta hãy nhìn vào showbiz: càng là những ngôi sao nổi tiếng thì càng được cánh truyền thông săn đón ráo riết. Chỉ một câu lỡ lời cũng có thể trở thành scandal chấn động để các anh hùng bàn phím xông vào ném đá. Hào quang lan rộng thì thương tổn phải gánh khi thất bại cũng có thể tăng theo cấp lũy thừa.
Bao nhiêu người trong số chúng ta dám chấp nhận đánh đổi và đủ sức để đánh đổi?
Phía sau hào quang có gì? Nói ra không phải để dọa nạt hay làm nhụt chí bất kì ai. Nếu bạn khao khát tỏa sáng, phải nhìn thẳng vào sự thật để chuẩn bị tâm lí và nỗ lực hành động. Bằng không, cứ ngồi một chỗ há miệng chờ sung, đó mãi mãi là điều không tưởng. Không đi sẽ không đến. Nhưng đi sai đường cũng chẳng thể đến nơi. Nuôi ảo tưởng về sự tỏa sáng, người ta nghĩ nó dễ dàng đạt được bằng những chiêu trò, mánh khóe. Thế nên người ta chạy theo những bằng cấp giả, vung tiền chạy chức để thỏa mãn cảm giác ngồi trên đỉnh cao, tạo danh tiếng bằng cách thay tên đổi họ những công trình nghiên cứu của người khác, rồi thì tạo scandal… Ảo tưởng sai lầm tạo ra không chỉ bởi những giới hạn trong nhận thức một con người mà còn được dung dưỡng bởi một bộ phận không nhỏ trong xã hội. Người ta lặng thinh trước những điều chướng tai gai mắt. Người ta hứng thú với những tin scandal rẻ tiền để tạo thành thứ nghịch lí ở Việt Nam: nghệ sĩ nào gây scandal càng lớn thì càng đắt show. Internet phát triển tạo sự kết nối rộng lớn và thổi bùng lên giấc mơ về sự nổi tiếng dễ dàng. Không cần tài giỏi, không cần thành công, chỉ cần xinh đẹp, dáng chuẩn là lập tức được cộng đồng mạng tôn lên thành “hotgirl bánh tráng trộn”, “hotgirl ảnh thẻ” hay đơn giản là lấy người nổi tiếng cũng sẽ được quan tâm và đóng dấu “HOTGIRL” như vợ chàng nhạc sĩ Thanh Bùi mới đây chẳng hạn. Nhưng thực tế là đời không mù và không hề thiểu năng nên những chiêu trò mánh khóe sớm muộn cũng bị bóc mẽ rồi bị đào thải. Vì kẻ đó không có đủ năng lực để giữ lấy hào quang. Vì mặt xinh ngắm mãi rồi cũng chán. Vì scandal lố quá cũng nhàm và công thức “mì ăn liền” ấy cứ nhan nhản xuất hiện khiến người ta phát ngấy. Và quan trọng nhất, vì xã hội muốn phát triển không thể ở lại với những giá trị ảo, những “món hàng giả”.
Khát khao tỏa sáng là một ước mơ chính đáng và có thể thực sự tỏa sáng là một điều kì diệu. Nhưng nếu ta chỉ là một người bình thường trong số gần 7 tỉ người trên trái đất này, đó chẳng phải là một điều gì đáng xấu hổ. Ta phải biết mình là ai giữa cuộc đời. “Bạn có thể trở thành bất kì ai bạn muốn” – đó là một lời nói dối vì thực tế là mỗi chúng ta có một năng lực riêng, phù hợp với một cuộc sống riêng. Sẽ ngớ ngẩn ra sao nếu bắt một con cá đi leo cây? Con cá là kẻ ngu ngốc trong việc trèo cây và sự không phù hợp ấy sẽ giết chết nó. Quan trọng là ta đã nỗ lực hết sức có thể trong cuộc đời mình.

Nhưng thiết nghĩ, ai cũng nên giữ trong tâm hồn mình ước mơ tỏa sáng. Như giáo sư Ngô Bảo Châu từng nói: “Không phải ai cũng có thể đạt được giải Fields, nhưng ai cũng có quyền mơ ước đến giải Fields và làm một điều gì đó để khẳng định giá trị sống của mình”. Ước mơ là chưa đủ để lan tỏa ánh sáng cho bất kì ai nhưng nó sẽ soi đường để ta tìm thấy ý nghĩa cuộc đời. Đừng tồn tại mà hãy sống, cho trọn vẹn đời mình.

Nguồn: thptchuyenlaocai

NO COMMENTS